Trang

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

NẾU....


     Nếu kí ức là là một viên sỏi, em sẽ cố gắng ném nó thật mạnh xuống dòng sông, để sỏi mãi mãi nằm im dưới đáy.
    Nếu kí ức là một bức tranh, em sẽ tô đen tất cả, để không còn thấy bóng dáng anh trong đó.
Nhưng đáng tiếc, kí ức về anh trong em đựng trong bình pha lê quá đẹp, vì thế em không đủ nhẫn tâm xóa bỏ tất cả bằng cách đập tan chiếc bình. Dù em cố gắng quên, đêm đêm kí ức về anh vẫn quay lấy em, chập chờn trong cả giấc mơ, lẫn lúc tỉnh. Xóa bỏ bằng cách gì đây, em không biết. Chiếc bình pha lê em giấu trong góc khuất tâm hồn, nhiều đêm thức giấc em muốn đập tan tất cả, nhưng lại sợ...em để lòng mình nhớ anh như một thói quen, tập cho mình một thói quen khác lạ: " nhớ để mà quên". Có những đêm em nhớ anh đến thắt lòng, nước mắt em không chảy ra ngoài nên nổi đau xộc thẳng vào tim....đau rát. Rồi em cũng quen, không phải quen với việc quên anh, mà quen với nổi đau gặm nhấm tim em từng đêm.
Có người đến với em ân cần, chu đáo, có người kiên nhẫn ngắm em từ xa, có người sẵn sàng dang tay chở che bao bọc đời em, nhưng trái tim em không biết từ bao giờ đã mất hết cảm giác, chai lặng....có lẽ là từ khi rời xa anh chăng?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét