Chỉ một lần thôi và đã quá đủ nỗi đau rồi!
Cuộc đời mình cứ luôn như vậy, nhiều việc cứ liên tiếp xảy ra trong một lúc mà chẳng để cho mình kịp chuẩn bị. Lần này rồi sẽ rơi đến đâu đây và sẽ mất những gì để có thể bình thường được? Chẳng biết nữa nhưng vẫn cứ phải sống thôi. Nực cười thay cho 1 cô gái mới hơn ngoài 20 tuổi mà đã nói năng như thế, nhưng có lẽ vì khi sinh ra mình đã được nhiều quá hay sao ý nên bây giờ phải khóc, luật bù trừ mà, nghĩ cũng công bằng thôi!
Giá mà có thể khóc với mẹ như ngày còn bé tí nhưng không thể, đã không thể làm như thế từ khi 6 tuổi, từ khi nhận biết được rằng nước mắt của mình chỉ làm mẹ đau thêm mà thôi. Thương mẹ biết bao, cuối cùng cũng hiểu được một chút gì đó nỗi đau mẹ phải chịu, và mình biết nỗi đau của mình chả là gì cả so với nỗi đau ấy. Nhưng đau vẫn là đau. Bây giờ chẳng thể làm gì để hết đau cả.
Đúng hôm nay mình lại ở nhà một mình, hay thật, chỉ có đứa bạn thân, phải cám ơn nó nhưng nó cũng đang có nỗi đau của riêng nó, chả nhẽ lại ngồi khóc với nhau! Chẳng có ai cả. Trống rỗng cùng cực, cô độc.
Trước đây dù không có a bên cạnh nhưng trên danh nghĩa cũng có, nhưng cuối cùng chính người lại làm mình đau với cái thái độ giả vờ giả vịt; " Anh yêu em lắm nhưng anh không thể bỏ cả sự nghiệp để quay về bên em, hãy theo anh nhé?..." Ha ha ha, nực cười thật, chả hiểu sao lúc ấy mình cũng có thể thản nhiên nói : anh cứ lo sự nghiệp của a đi, em cũng có người khác bên cạnh em rồi" chuyện chỉ như thế. chia tay đơn giản quá, 10 năm có là dài? hay cũng chỉ là thoảng qua? Hình như lúc ấy cũng đã rơm rớm nước mắt nhưng rồi lại bình thường ngay, có lẽ là lòng tự trọng, và là niềm kiêu hãnh...
Chị mình hay dạy: "Mỗi lần đau lại học được một bài học". nhưng mình không muốn đau để....học thật nhiều chút nào, thật vớ vẫn hết sức...
Mình đã chọn người đàn ông của mình theo cảm xúc. Không cần gì cả chỉ là một người đàn ông mà mình khâm phục, " có chất đàn ông- đúng nghĩa của từ ấy" như lời của 1 ông anh hay nói" ( dù mình chỉ hiểu in ít ) ...Nhưng có lẽ mình đã sai lầm...Thật khó khăn khi vẫn còn tình cảm nhưng mình sẽ làm cho tình cảm ấy chết đi. Còn niềm tin ư? mong manh quá...
Thời gian tới mình sẽ có nhiều kế hoạch tích cực cho cuộc sống hơn, học tập, thể thao, du lịch, tham gia công tác xa hội, còn tìm 1 người tri kỷ ư? mình cảm giác như đã cạn kiệt lòng tin hết rồi.
Đau quá. Rất muốn tin người một lần nữa nhưng lại sợ sẽ bị người làm đau. Nhưng nếu có một tình bạn thật sự, mình sẽ không từ bỏ đâu. Bởi vì mỗi lần đi tìm lại, mình sẽ là một con người mới. Mình đã luôn biết rằng làm khổ nhiều người như vậy rồi sẽ có ngày được trả lại thôi. Chỉ là thà rằng chính những người khổ vì mình sẽ làm mình khổ, còn hơn là người ấy.
Phù, thấy đỡ hơn rồi, con bạn còn khuyên mình ăn nhiều, đập phá, uống rượu, quyến rũ nhiều thằng con trai khác để trả thù nữa chứ. Béo, hỏng đồ, hỏng người, tốn tiền, tốn time...thế nên viết nhật kí cho lành. Hay vứt tất cả những kỷ vật anh tặng nhi? Nhưng thôi như đã nói, giữ tình bạn và nó sẽ là biểu trưng cho tình bạn, mấy khi anh tốn tiền vì mình, hiếm có, giữ làm kỷ niệm vậy. Đã tưởng tìm được người có thể giữ chân mình, vậy mà... Hy vọng mình sẽ không làm ai khổ nữa.
GOODBYE MY LOVER! ( trích)