"Tối qua nghe giọng em thấy ghét quá đi, như la cô giáo bắt học sinh viết kiểm điểm vậy đó, bệnh nghề nghiệp chăng ? rồi e lại ra tối hậu thư hôm nay phải nộp bài nếu không thì sẽ................nghi chơi ! Thật ra hơn tháng nay anh hỏng có liên lạc với em là có lý do cả đấy chứ, thì em cũng biết mối quan hệ giữa anh và em gần 4 năm nay có thể xem như là tri kỷ tri âm, nếu mà xét theo cung bậc tình cảm thì chỉ được chữ "iu" chứ hỏng được "yêu" như em vẫn thường nói bởi vì giữa chúng mình có một khoảng cách mà em và anh đều biết là không thể vượt qua được. Anh biết là em thương anh gần 30 tuổi rồi mà chẳng có ai iu vì anh xấu trai, vì anh.......nói chung là tổng hợp các loại vì! và thế la em ra sức làm mai cho anh có lẽ vi em hỏng có tài mai mối nên kết quả không thành. Cuối cùng thì anh phai tự lực cánh sinh thôi, anh tự hỏi lẽ nào trên đời này mình không tìm được một người iu mình sao? thế là anh tự mình vạch ra kế hoạch tác chiến tìm người iu ma không nhờ đến sự giúp đỡ của quân sư mạt mo là em," Cả một ngày hồi hộp để mong tới tối đọc "thư tình" anh viết cho em ( vì tối qua a đã bị em bắt buôt) rồi cảm xúc vỡ òa khi thấy hộp thư mới của em có đến những 2 lá thư một lúc, hơn 4 năm qua a đã viết cho e tất cả bao nhiêu lá thư nhi? e nhớ bức thư đầu tiên a gửi cho em với tiêu đề " Ban Mê thương mến" còn những bức thư sau chỉ đơn giản 2 chữ dấu yêu: "hello cưng!" và rồi em thuộc lòng những dòng chữ yêu thương hay cái giọng trách móc hờn giận bóng gió vu vơ dể thương của anh...
Nhưng rồi.... tất cả đến với em thật " chậm" à không, thật "nhanh" chứ, đọc lời tường trình trong mail anh viết cho em, em vẫn cứ ngỡ anh đang đùa em, anh chỉ "thử" em thôi ( như bao lần) ... mà anh đang thử....đúng hok? a nói đạị đi, lời nói dối cũng đựơc mà?
Nhưng rồi em bình tĩnh lại, chiều qua em đã gọi điện cho anh giữa đường phố người xe tấp nập, em ngơ ngác, lạc lõng như 1 con....nghé con lạc mẹ giữ mênh mông biển người xa lạ... E gọi cho anh, em muốn khóc với anh... khi nghe giọng anh cuống quýt hỏi em đang ở đâu, anh hét lên với em là cứ đứng nguyên đó anh sẽ đến đón.... em ngập ngừng, em nhìn quanh xác định nơi mình đang đứng, em phân vân, em do dự...nữa như muốn anh đến đón, muốn anh đưa e thoát khỏi rừng người xô bồ này thật nhanh ...., và em muốn hét lên với anh rằng: E hok muốn mất anh! nhưng...( lại chử Nhưng đáng ghét - anh vẫn bảo với em thế khi em dùng từ ấy) 1 phút tỉnh táo em nói vội với anh trong tiếng nấc, trong tiếng ồn của còi xe, trong khói xăng bụi mịt mù .... Anh hạnh phúc nhé, tạm biệt anh, chúng ta vẫn là bạn, mãi mãi là bạn!" và em đã kịp nhảy đại lên 1 chiếc xe thồ của 1 bác già vừa trờ tới....
Thế đấy, Kết thúc một tình yêu lớn anh dành cho em, kết thúc một tình bạn dài em trao cho anh....
Biết là buồn, thật buồn, nhưng.... biết đâu anh sẽ hạnh phúc hơn anh nhỉ? em luôn cầu mong như thế, một người con trai chững chạc ( em hay gọi anh là ông cụ non) anh chín chắn, anh dịu dàng, anh nhân hậu và rộng lượng biết bao, đôi lúc anh thật ngu ngơ đáng yêu....E sẽ trân trọng và cám ơn anh mãi mãi... hãy hạnh phúc anh nhé!
Anh thường nói với em: Anh biết là em có nhiều ước mơ , hoài bão, và những điều tốt đẹp đang chờ em , vì thế em hãy mạnh mẽ và tiến về phía trước em nhé, anh lúc nào cũng ủng hộ em mà. Em có còn nhớ không, anh đã từng nói,có thể anh sẽ không đi cùng với em nhưng anh sẽ đi sau em vì thế khi nào cảm mệt mỏi không thể đi tiếp được hãy nhớ quay về phía sau em nhé, vì trên con đường ấy em không đi một mình. chào em thương iu !"
Anh hãy giữ lời hứa với em đấy nhé! em tin trên con đường em đi, a vẫn hiện hữu bên cạnh em, động viên và chia sẽ cùng em , dù là....
Tối qua a gọi cho e cũng với cái giọng đặc biệt như mọi ngày: " hello" kéo dài lên cao như hát ấy, nhiều lúc em tự hỏi, a chỉ dành riêng cho em hay a cũng " hát lên" câu ấy cho tất cả các cô gái khác? với cái tính đa nghi nghịch ngơm và quái quỷ ( anh hay bảo em thế) đôi lần e mượn đt của người khác gọi cho anh, câu đầu với cái giọng xã giao " allo" em im lặng, câu thứ thứ 2 a to tiếng: "alo", e vẫn cố tình im lặng, hình như có linh cảm a liền hát lên giọng ngọt ngào : hello cưng, anh biết là em mà...." e vẫn tự hào khoe với bạn bè rằng mình có một người tri âm, tri kỷ, không cần lên tiếng, không cần nói gì người ấy ( là anh) cũng thật sự hiểu mình, Khi e vui e bi bô, ríu rít kể cho anh nghe tất cả mọi chuyện, từ chuyện ai yêu em, ai dính với em hàng ngày đưa đón em đi học, đi thể thao..., rồi chuyện em ra những chiêu gì để hành cha mẹ, để chọc ghẹo bọn con trai... a cười với em, nhưng a cũng mắng em hoài, tất cả tính xấu của em anh đều biết, đến cả chuyện vào ngày mấy hàng tháng em không thể chạy nhảy em cũng nói cho anh nghe... Rồi đôi lúc vừa nghe giọng anh e đã òa bật khóc tât tưởi, làm anh hết hồn.... ( có thể vì lúc ấy em nhớ anh, hay em đang buồn vì một chuyện....bé xíu...)
Anh thân! bao năm rồi chúng mình luôn ở bên nhau, vui buồn, giận hờn, xa cách... hay nói là chúng mình có một mối tình " hỏng giống ai" thật lạ, thật đặc biệt, thật tuyệt vời anh nhỉ ? Đã 4 giao thừa trôi qua, năm nào cũng vào đúng giữa thời khắc thiêng liêng a đã ra giữa trời nhìn lên cao và hét lên: HH anh yêu em nhất nhà" em nghe thế , vỗ tay ầm lên và bật cười khanh khách, lại giở chiêu với anh: E cũng rứa, anh ơi nhưng....hỏng phải iu là y dài mô nhá ! Anh hiểu em muốn nói gì, có thể lúc ấy anh đau lòng lắm, nhưng một con bé vô tư, hồn nhiên như em đâu biết, Em vẫn sống hồn nhiên vui vẻ trong tình yêu không cần đền đáp của anh như thế cho đến.... hôm nay! Có lẽ anh đã suy nghĩ nhiều, có lẽ anh đã đúng khi đã muốn cắt liên lạc với em,,,, E biết anh đã đến tuổi lập gia đình... còn em mãi mê con đường học hành vô tận... E biết rồi chúng ta trước sau gì cũng sẽ đi đến cái kết cục này, nhưng lại không ngờ anh khéo chọn.....thời điểm.... ( đúng cái thời điểm mà em quyết định đi ...TÌM ANH) đã đựoc ở cùng thành phố với anh, được anh chiều chiều đi đón em và 2 ta sẽ đèo nhau trên chiếc xe máy lạng lách giữa thành phố đông người để đến sân cầu lông dưới cầu SG và chúng ta cười đùa khanh khách khi có những quả cầu hay cái vợt " lỡ đà" vụt vào người nhau...cùng anh đi xem phim, đi cafe và ngồi chờ mua ....cơm hộp! và còn nhiều cái "và" khác.....thật lãng mạn phải hong anh?Nhưng rồi.... tất cả đến với em thật " chậm" à không, thật "nhanh" chứ, đọc lời tường trình trong mail anh viết cho em, em vẫn cứ ngỡ anh đang đùa em, anh chỉ "thử" em thôi ( như bao lần) ... mà anh đang thử....đúng hok? a nói đạị đi, lời nói dối cũng đựơc mà?
Nhưng rồi em bình tĩnh lại, chiều qua em đã gọi điện cho anh giữa đường phố người xe tấp nập, em ngơ ngác, lạc lõng như 1 con....nghé con lạc mẹ giữ mênh mông biển người xa lạ... E gọi cho anh, em muốn khóc với anh... khi nghe giọng anh cuống quýt hỏi em đang ở đâu, anh hét lên với em là cứ đứng nguyên đó anh sẽ đến đón.... em ngập ngừng, em nhìn quanh xác định nơi mình đang đứng, em phân vân, em do dự...nữa như muốn anh đến đón, muốn anh đưa e thoát khỏi rừng người xô bồ này thật nhanh ...., và em muốn hét lên với anh rằng: E hok muốn mất anh! nhưng...( lại chử Nhưng đáng ghét - anh vẫn bảo với em thế khi em dùng từ ấy) 1 phút tỉnh táo em nói vội với anh trong tiếng nấc, trong tiếng ồn của còi xe, trong khói xăng bụi mịt mù .... Anh hạnh phúc nhé, tạm biệt anh, chúng ta vẫn là bạn, mãi mãi là bạn!" và em đã kịp nhảy đại lên 1 chiếc xe thồ của 1 bác già vừa trờ tới....
Thế đấy, Kết thúc một tình yêu lớn anh dành cho em, kết thúc một tình bạn dài em trao cho anh....
Biết là buồn, thật buồn, nhưng.... biết đâu anh sẽ hạnh phúc hơn anh nhỉ? em luôn cầu mong như thế, một người con trai chững chạc ( em hay gọi anh là ông cụ non) anh chín chắn, anh dịu dàng, anh nhân hậu và rộng lượng biết bao, đôi lúc anh thật ngu ngơ đáng yêu....E sẽ trân trọng và cám ơn anh mãi mãi... hãy hạnh phúc anh nhé!
Anh thường nói với em: Anh biết là em có nhiều ước mơ , hoài bão, và những điều tốt đẹp đang chờ em , vì thế em hãy mạnh mẽ và tiến về phía trước em nhé, anh lúc nào cũng ủng hộ em mà. Em có còn nhớ không, anh đã từng nói,có thể anh sẽ không đi cùng với em nhưng anh sẽ đi sau em vì thế khi nào cảm mệt mỏi không thể đi tiếp được hãy nhớ quay về phía sau em nhé, vì trên con đường ấy em không đi một mình. chào em thương iu !"
Anh hãy giữ lời hứa với em đấy nhé! em tin trên con đường em đi, a vẫn hiện hữu bên cạnh em, động viên và chia sẽ cùng em , dù là....
hay là khi K đã đi xa, mi thấy mình " thiếu máu " nhiều lắm...Nó ..