Trang

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

Viết cho....chính mình!

                                                              Nụ cười em_Huế thương ơi
                                                              Đi xa năm tháng chẳng rời hồn quê
                                                              Dịu dàng đáy mắt bùa mê
                                                              Dỗ tôi mưa nắng, bên lề tàn phai
                                                              Em- vô tư, khúc tình hoài
                                                              Tôi- con chim khách, hót lời thủy chung

                                                               Kể từ trời đất bão giông
                                                               Đò xưa mô nữa, mà mong sang bờ     
         Đọc bài thơ người tặng cho con gái huế, mình thấy lòng chợt man mác buồn. Nỗi buồn không thể giải thích một cách rõ ràng cụ thể được " Đừng bao giờ nói lời vĩnh biệt nếu bạn vẫn muốn cố- Đừng bao giờ rời bỏ nếu bạn cảm thấy mình vẫn có thể đi tiếp- Đừng bao giờ bảo rằng bạn không yêu người ta nữa nếu bạn không thể ra đi..."
Mình thật sự không biết mình đã bỏ lỡ gì....
                                                      " Xa vắng quá bồn chồn đi hỏi cát
                                                         Đường đông người, đâu nhỉ dấu chân anh?
                                                         Xa vắng quá một mình đi hỏi gió
                                                         Người qua đây có nhắn gửi gì không?
                                                        Xa vắng quá...tần ngần....
                                                                                              xa vắng quá....."
Lòng mình đang bối rối?  mình đang nghĩ tới ai? nghĩ đến điều gì vậy nhỉ? có quá phức tạp không? bực mình quá...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét