Sáng nay thức giấc, không hiểu sao lòng mình cảm thấy bất an, sự bất an đến từ cảm xúc. Thứ cảm xúc như những mũi tên trái chiều....Ngoài kia trời đang mưa, từng cơn mưa....lúc nặng hạt, lúc lại khoan nhặt...Tiếng mưa rơi nghe thật buồn. Mùa này trên cao nguyên vẫn mưa hoài mà, mình có lạ gì đâu cơ chứ...sao tâm trạng mình lại có gì đó....mất thăng bằng... Bất chợt mình nhớ đến mấy câu thơ của ai đó hợp với tâm trạng mình lúc này: "...Mắt biếc lãng quên một đời tìm kiếm. Quên cả một thời tay giữ chặt trong tay, ta đi giữa trời chiều trở gió. Quên tháng năm đời ngây ngất gió mưa. Tự đáy lòng mình đã thật quên chưa? Hay chỉ thế thôi- rồi về....QUAY QUẮT NHỚ? "
Mưa mỗi lúc càng thêm nặng hạt, mình nhắn tin cho K để trò chuyện, nhưng K lại bận mất rồi...ừ mà mọi người phải còn làm việc chứ, Mình cũng sắp vào năm hoc rồi, đâu còn ngồi rảnh rổi để tìm về nổi nhớ ...xa xưa...
Mong cho ngày mai trời lại tươi sáng, mong cho ai đó, nơi xa đó...luôn luôn bình yên...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét